Đạm Đài Trường An lần đầu tiên trầm mặc, rất lâu sau, hắn nâng chén khẽ nói: "Cũng tốt lắm, chí hướng của ngươi lớn hơn ta một chút. Ta không ưa những kẻ lúc nào cũng miệng nói kinh bang tế thế, ở Phi Hồ Thành này có quá nhiều người như vậy, trong số bằng hữu của ta cũng không ít. Bọn họ luôn nhìn về nơi cao xa vời vợi, nhưng lại chẳng màng đến bước chân dưới gót. Phụ mẫu còn tại, không đi xa, đạo lý này bọn họ không hiểu."
Thấy Từ Phượng Niên đưa mắt nhìn sang, Đàm Đài Trường An cười gượng gạo nói: “Ý của ta ngươi hiểu là được, không phải nói ngươi không đúng. Ta vốn dốt đặc cán mai, khó khăn lắm mới nhớ được vài đạo lý, nên nói năng hàm hồ.”




